Con trai tôi năm nay 10 tuổi, có điện thoại riêng từ lúc học lớp 3 để tiện liên lạc, nhưng dần dần cứ về nhà là ôm điện thoại đến tận giờ đi ngủ. Tôi từng nghĩ chỉ cần tịch thu điện thoại là con sẽ hết nghiện, nên tôi giằng co, quát mắng, có lần còn giật điện thoại khỏi tay con vì quá bực.
Học đến phần Hiểu Đúng Cơn Nghiện Màn Hình Của Con, tôi mới nhận ra vấn đề không nằm ở việc con lười hay hư, mà vì tôi chưa từng thực sự hiểu vì sao màn hình lại cuốn con đến vậy. Tôi ngồi lại, dùng đúng cách hỏi trong khoá học để nghe con nói, lần đầu tiên sau nhiều năm tôi mới biết con dùng điện thoại để trốn cảm giác cô đơn vì bố mẹ đi làm về muộn.
Sang đến phần Xây Quy Tắc Màn Hình Cùng Con và Thay Thế Điện Thoại Bằng Điều Hấp Dẫn Hơn, cả nhà cùng lập một thoả ước sử dụng màn hình, tối nào cũng có 30 phút chơi cờ hoặc đọc truyện cùng con thay vì mỗi người một góc màn hình. Ba tháng sau, con tự giác để điện thoại vào giỏ chung mỗi tối mà không cần tôi nhắc.
Tôi không nghiêm khắc hơn trước, chỉ là giờ tôi hiểu con thay vì chỉ cố kiểm soát con, và gia đình tôi không còn cuộc chiến điện thoại mỗi tối nữa.